VI GROUP MEDEA

Cửa Sổ Giao Tiếp

Cửa Sổ Giao Tiếp của trạm phụ đạo [là] một bộ phận của "hệ thống thông tin phối hợp về chỉnh thể" để làm các việc (bao gồm cả việc phối hợp phát triển một số hạng mục). Hệ thống thông tin này không chỉ bao gồm các phương tiện, mà còn có các giải pháp cụ thể, có thể giải quyết các vấn đề của các thực thể khác nhau trong chỉnh thể. Điều quan trọng trong khi làm việc [thì] mỗi người cần phải tự mình nhận diện ra được tiềm năng ấy.

Thông tin tại Cửa Sổ Giao Tiếp của trạm phụ đạo do liên lạc viên của trạm phụ đạo cập nhật liên tục dựa theo các diễn biến thực tế với 2 nội dung chính đó là: Nhu cầu (của học viên trạm phụ đạo) + Điểm tin (phối hợp về chỉnh thể – của trạm phụ đạo). Các thông tin này ở menu đầu trang web.

Cửa Sổ Giao Tiếp
Phối hợp về chỉnh thể
TÓM TẮT THÔNG TIN

Phối Hợp Về Chỉnh Thể

Chúng ta còn có một số công việc khác cần "chỉnh thể phối hợp" — từ việc luyện công, học Pháp tập thể, giao lưu chia sẻ tâm đắc thể hội, cho đến việc bắt đầu toàn diện giảng thanh chân tướng và hồng Pháp. Mọi người ở mọi nơi đều có cơ hội vượt lên, cùng nhau hoàn thành đại thệ nguyện.

Xem Thêm
「 duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người 」

Blog

Buổi triển khai phương tiện thông tin chỉnh thể

Buổi triển khai phương tiện thông tin chỉnh thể

15 Tháng 4, 2026

Lời dẫn Mọi người ơi, với hình thế hiện tại mà xét, chỉ cần mọi người tìm hiểu các thông tin, vậy thì chỉnh thể địa phương, hoàn cảnh bản thân mỗi người sẽ không còn mờ nhạt nữa, mỗi người trong chúng ta chính là sẽ đóng vai trò quan trọng của bản thân […]

Đọc thêm »

Mọi người ơi, với hình thế hiện tại mà xét, chỉ cần mọi người tìm hiểu các thông tin, vậy thì chỉnh thể địa phương, hoàn cảnh bản thân mỗi người sẽ không còn mờ nhạt nữa, mỗi người trong chúng ta chính là sẽ đóng vai trò quan trọng của bản thân mình, và đệ tử Đại Pháp đang tiến đến giai đoạn thể hiện rõ vai diễn chính trên vũ đài lịch sử. Điều đó quả là có ý nghĩa khi mà chúng ta đã vượt qua những thử thách quan trọng để đi đến hôm nay. Bây giờ cần mọi người theo dõi và tìm hiểu các thông tin.

Như đã đề cập trong "Thông tin gửi mọi người" và trong "Bài chia sẻ", [thì] sự quyết tâm và sự chủ động hợp tác nhất trí của mọi người là rất then chốt; vì nếu không có những điều cơ bản ấy, việc chia sẻ "phương tiện thông tin chỉnh thể" cũng không có ý nghĩa gì. Việc này chúng ta đã đề cập rồi phải vậy không? Nếu như mọi người chưa được chuẩn bị tư tưởng, cũng chưa sẵn sàng bắt tay vào việc, [thì] chúng ta không thể triển khai phương tiện thông tin được. Chúng ta cần làm lại cho đúng với trình tự thì mới triển khai công việc được; chúng ta không thể làm qua loa đại khái được, vì sai lầm này đã xảy ra rồi, hiệu quả gần như không có nhiều. Còn nếu mọi người đã có quyết tâm, đã có sự sẵn sàng bắt tay vào việc, thì chúng ta sẽ triển khai công việc, bắt đầu từ việc triển khai phương tiện thông tin cho mọi người; và đây sẽ là một bước tiến lớn về mọi phương diện.

Mở "phương tiện thông tin chỉnh thể"

Phương tiện thông tin chỉnh thể này chính là chủ đề chia sẻ hôm nay của chúng ta. Rất lâu chúng ta mới hoàn thành được phương tiện thông tin này, và hôm nay nó sẽ được chia sẻ cho mọi người. Bây giờ nó sẽ được cài đặt cho những người ở cùng 1 trạm phụ đạo, là do phụ đạo viên và liên lạc viên của trạm phụ đạo phụ trách việc chia sẻ phương tiện này. Xin lưu ý: người thuộc trạm phụ đạo nào thì tham gia công việc của trạm phụ đạo ấy, như vậy sẽ dễ dàng về sau; tuy vậy cũng không có quy định cứng ngắc gì hết. Các khái niệm về trạm phụ đạo, phụ đạo viên, liên lạc viên chúng ta sẽ chia sẻ cụ thể hơn ở trong buổi chia sẻ hôm nay.

Nội dung sau đây cần được người phụ trách việc chia sẻ nghiên cứu trước khi triển khai công việc

Nội dung này đã được tổng hợp thông qua thực tế công việc, dùng để chia kinh nghiệm triển khai "phối hợp về chỉnh thể" để làm các việc dựa theo tình huống mới [cho tất cả những nơi có nhu cầu]; và những nội dung hôm nay có thể trình bày cho mọi người [khi] mọi người đã xem và hiểu các nội dung từ: "Thông tin gửi mọi người" và "Bài chia sẻ" đã trao cho mọi người.

Công việc chuẩn bị

Chúng ta cần chuẩn bị trước những gì cần thiết như TV để chia sẻ công việc thường xuyên khi có mặt mọi người, đồng thời cài đặt trước một số ứng dụng mạng internet cho mọi người như Signal, Ganjingworld trên thiết bị di động của mọi người.

Để công việc không bị gián đoạn, thì ngoài những ứng dụng internet và tivi mà chúng ta chuẩn bị, mọi người cần mang theo thiết bị di động của mình để cài đặt phương tiện thông tin [trong buổi triển khai công việc hôm nay]. Và người phụ trách công việc triển khai sẽ cài đặt luôn phương tiện thông tin cho mọi người [trước khi triển khai công việc], [để] mọi người thử mở ra trước, xem mở ra có được hay không, có dễ hay khó?

Những hiệu quả mà chúng ta nhanh chóng có được

Mọi người cùng nhau định hướng theo tình huống mới là việc hết sức rõ ràng. Điều này là dựa theo kinh văn mới. Chúng ta sẽ có được các hạng mục do có sự kết nối chỉnh thể diện rộng. Nhờ đó chúng ta có thể giải quyết được các vấn đề ở các phương diện. Mọi người đều có thể có được những gì cần thiết trong tay (nếu muốn); các hạng mục sẽ cung ứng một cách đầy đủ và phong phú hơn nữa trong tương lai. Việc "phối hợp về chỉnh thể" có thể sẽ đạt được trạng thái như trong kinh văn Sư Phụ đã chỉ dạy. Việc không để rơi rớt bất kỳ ai… là việc có khả năng khả thi rất cao. Công việc của tập thể hay của cá nhân đều có thể truy vấn chỉnh thể diện rộng. Mọi người đều có cơ hội vượt lên; có nhiều đường hướng và cơ hội. Ai ai cũng có việc để làm, có thể tìm việc phù hợp với sở trường và điều kiện hoàn cảnh của bản thân. Việc hồng dương Đại Pháp sẽ được đẩy nhanh. Việc giảng thanh chân tướng cũng sẽ được tập trung khi tiến trình của mọi người ở mọi nơi đều tốt. Những việc ấy chúng ta sẽ làm được tốt…v.v.

Một số kỹ năng mà mọi người cần có khi phối hợp về chỉnh thể để làm các việc (bao gồm cả việc phát triển các hạng mục)

Cách sử dụng phương tiện thông tin được cài đặt cho mọi người, và mọi người sẽ hiểu biết được những lợi ích to lớn từ đây. Cách tìm hiểu các thông tin theo các hướng dẫn. Cách mà các học viên của trạm phụ đạo phối hợp như một chỉnh thể. Cách mà các cầu nối thông tin liên lạc viên vận hành như thế nào, [và] việc phối hợp về chỉnh thể giữa các trạm phụ đạo ra sao; các diễn biến theo dõi như thế nào? Cách giúp mọi người tham gia các hạng mục để phát huy tốt tác dụng cứu người [như điều Sư Phụ đã chỉ dạy trong kinh văn mới].

Ở đây chúng ta có một số điểm cần làm rõ hơn, để công việc chúng ta không bị ảnh hưởng

Có lẽ hiện tại chúng ta không có con đường nào phù hợp hơn [để] xây dựng các hạng mục, [để] duy hộ tốt các hạng mục, [để] giải quyết các vấn đề [bằng] "phối hợp về chỉnh thể". Tuy nhiên, "phối hợp về chỉnh thể" là gì, thì mọi người cần nắm bắt được? Và chúng ta sẽ cùng nhau làm "phối hợp về chỉnh thể"…. Bây giờ chúng ta đọc một trích đoạn kinh văn mà Sư Phụ của chúng ta đã đề cập đến "phối hợp về chỉnh thể" trong Giảng Pháp vào Tết Nguyên Tiêu năm 2003 để mọi người cùng nghe:

Tuy nhiên, các nơi đều có người liên lạc, có Đại Pháp Học Hội, trạm phụ đạo, nghĩa là cần phối hợp về chỉnh thể. [Trạng thái mà] có ai đó hễ nghĩ bây giờ chúng ta làm gì đó, ngày mai lại muốn làm gì đó, [thì] mọi người liền biết cả, trạng thái ấy hiện nay chưa đạt được, do vậy cần có người ra mặt để làm phối hợp và liên lạc, làm những việc đó. Trích: Giảng Pháp vào Tết Nguyên Tiêu năm 2003

Chỉ trong một đoạn trích dẫn ngắn, chúng ta đã thấy rất rõ các khái niệm như: "người ra mặt làm phối hợp và liên lạc"; "các nơi đều có người liên lạc, có Đại Pháp Học Hội, trạm phụ đạo"; "phối hợp về chỉnh thể". Tuy nhiên, trong thực tế vẫn tồn tại các quan điểm trái chiều về những điều đó; nói rằng Đại Đạo vô hình, nhưng thường chỉ dừng lại ở câu chữ bề mặt; và trong một tình huống nào đó, nếu chỉ theo bề mặt thì cũng là một loạt chấp trước, trong tình huống nào đó, nếu cứ mãi nhấn mạnh theo câu chữ bề mặt thì có thể ảnh hưởng người khác. Ở đây chúng ta không bàn sâu về Đại Đạo vô hình là như thế nào trong trường hợp này, vì không phải cứ "vô" là "không có gì hết", bởi cái không thật sự là không có tâm chấp trước. Vì sao trong học Pháp có Ngộ, là vì nội hàm của Pháp vô biên. Như thế, vô hình có thể hiểu là không có giới hạn ở hình thức nào hết, nhưng đều là có hình thức, vì Pháp cũng đã chỉ ra rằng: vô hình cũng là một chủng hình thức vô hình. Cho nên trong công việc thì ở một phạm vi nào đó phù hợp (không vượt quá) thì có thể biến hóa linh hoạt, không hoàn toàn cứng nhắc rằng: hình này không được, hình kia không được; vấn đề là chúng ta không được chấp vào hình thức, bởi chấp trước tạo ra khó nạn, sự lệch lạc, sự việc cũng vì thế khó thành… Đối với vô hình trong quan điểm về trạm phụ đạo thì có người cho rằng thế này, cũng có người cho rằng thế kia… Tuy nhiên, ai hiểu được vì sao Sư Phụ giảng Đại Đạo vô hình, nhưng cũng có giảng về hình thức trạm phụ đạo; vậy là có sự mâu thuẫn chăng; chắc hẳn là không có mâu thuẫn nào hết, chỉ vì chúng ta chưa hiểu sâu hơn mà thôi…. Sau đây, xin mọi người xem Sư Phụ giảng về chủng hình thức trạm phụ đạo:

Chủng loại hình thức trạm phụ đạo này của chúng ta cũng là tất yếu. Loại trạm phụ đạo này không như bất kể hình thức đơn vị hành chính sự nghiệp nào cả. Ta là ở nhà mình, lúc bình thường cùng mọi người gặp mặt mà thấy học viên có vấn đề gì, thì chúng ta cùng nhau thảo luận tìm hiểu. Hoàn toàn là một loại hình thức quần chúng. Tôi thấy rằng như thế rất là tốt. Mọi người đều muốn làm thế nào đó, [ví như] nghiên cứu nghiên cứu, [ví như] đi hồng Pháp, [ví như] mọi người làm chút việc gì đó, như thế đều tốt lắm. Trích: Giảng Pháp tại Pháp hội các phụ đạo viên ở Trường Xuân

Ở đây xin hỏi mọi người rằng: đâu có phải tất cả mọi người trong chúng ta đều hiểu "tất yếu" là gì phải không? Nếu có ai chưa hiểu thì có một cách đơn giản là: hỏi mọi người hoặc tra trên mạng; Chúng ta ở đây nêu ra một số vấn đề như thế là để chuẩn bị cho một bước tiến lớn; [và] công việc "phối hợp về chỉnh thể" cụ thể như thế nào [thì] chúng ta đã có sự chuẩn bị khá đầy đủ, thông tin khá đầy đủ. Như thế chúng ta sẽ thực thi một cách có hiệu quả việc: "… duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người là việc duy nhất cần nghĩ cần làm" & "… Đặt biệt trong tình huống này, mọi người cùng chí hướng…" (Trích: Thời khắc then chốt xem nhân tâm).

Tuy rằng những điều chúng ta vừa trình bày ở đây có vẻ như rất đơn giản, nhưng nó đã điểm trúng chỗ then chốt nhất, cũng mở ra cách thức hiệu quả nhất; [và] bây giờ mọi người đã có thể phối hợp với nhau như một chỉnh thể một cách khá dễ dàng [thông qua] việc các nơi đồng loạt cài đặt phương tiện thông tin, [đồng thời] sử dụng các cầu nối thông tin, [đồng thời] mở rộng phạm vi kết nối [và] sử dụng các phương án sẵn có cho công việc…

Vấn đề kỹ năng của mọi người trong sử dụng phương tiện thông tin trong "phối hợp về chỉnh thể" và "sự bảo đảm an toàn thông tin"

Chúng ta ở đây không chỉ toàn là những người dễ tiếp cận thông tin mạng, mà còn có người lớn tuổi, còn có cả những người mới biết làm 3 việc; [trong khi] chúng ta lại muốn thúc đẩy công việc nhanh hơn, [và hơn thế] là mọi người đều cần hiểu được thông tin, cần đứng ở vị trí xuất phát điểm rất cao trong công việc…. Nên chúng ta cần chia sẻ, và sẻ chia đi chia sẻ lại cho những người gặp khó khăn trong việc tiếp cận phương tiện thông tin… cho đến khi mọi người đều biết sử dụng thật nhuần nhuyễn phương tiện thông tin chỉnh thể [thì mới thôi].

Xin mọi người lưu lý: Hạng mục mà chúng ta chia sẻ này là hạng mục thông tin công việc, vậy nên cần bảo đảm an toàn và bảo mật thông tin; chúng ta không sao chép đăng đàn bừa bãi ngoài các kênh mà hệ thống thông tin trạm phụ đạo đã thiết kế dành cho mọi người; chúng ta chỉ chia sẻ phương tiện thông tin trạm phụ đạo này trong những người tu luyện thực tu của trạm phụ đạo. Học viên mới thì chúng ta cũng đã chuẩn bị những gì phù hợp với họ, chúng ta không vội chia sẻ trang tin này cho học viên mới; chỉ khi họ thực tu, khi tham gia các việc, thì chúng ta mới chia sẻ phương tiện thông tin này cho họ, để họ hòa vào chỉnh thể, theo kịp mọi người trong tiến trình chung của chỉnh thể.

Các trạm phụ đạo khác nhau là có phương tiện thông tin trạm phụ đạo riêng biệt. Tuy về hình thức của phương tiện thông tin trạo phụ đạo là giống nhau, nhưng các vấn đề và công việc trong thực tế là có phần giống và khác nhau. Khi sử dụng phương tiện thông tin trạm phụ đạo, thì mọi người đều có thể thỏa sức khai thác thông tin, phát huy hết khả năng có thể của mình hoặc của chỉnh thể [để] trợ Sư chính Pháp cứu độ chúng sinh [với] lực độ lớn mạnh nhất có thể. Và chúng ta có thể có rất nhiều trạm phụ đạo, con số có thể rất nhiều (theo như kinh văn Sư Phụ giảng về trạm phụ đạo ở trên), vì thế các mối liên hệ cũng có thể rất đa dạng.

Xin lưu ý: Khi các nơi đồng loạt cài đặt phương tiện thông tin trên các thiết bị, thì thời kỳ ban đầu là giai đoạn mọi người nhận các tin nhắn dạng thông tin hỗ trợ từ hạng mục Hỗ Trợ Mạng (internet). Thời gian sau đó là công việc, nhưng không phải công việc là do ai đó ép buộc chúng ta làm, mà là các mối quan hệ công việc đa dạng [nhưng đều mang tính tự nguyện]; nếu bản thân mỗi người chưa tìm ra công việc phù hợp thì chúng ta cứ xem các thông tin mang tính diễn biến [và] các tin nhắn dạng thông báo, khi đến một lúc nào đó thì mọi người sẽ tự biết mình cần làm gì và làm như thế nào…v.v. Tất nhiên, những người ra mặt làm phối hợp và liên lạc, là liên lạc viên, phụ đạo viện, hoặc là người phụ trách các hạng mục, thì có thể chủ động trong công việc, vì các phương án và công việc đã khá cụ thể cả rồi, cơ bản đều là những thông tin sẵn có trên phương tiện thông tin mà mọi người có trên tay…

Các nội dung sau đây đều cần được tiến hành sau các vấn đề đã nêu ra ở phần trên

Điều quan trọng là mọi người đã có thể cùng nhau thực thi những điều Sư Phụ đã chỉ dạy hay chưa? Đây là vấn đề lớn nhất, bởi vì có rất nhiều điều Sư Phụ đã chỉ dạy. Bây giờ các thông tin công việc chỉ cần vài thao tác là có thể truyền thông toàn chỉnh thể. Điều này rất trọng yếu. Biết rằng, đến lúc này thì có lẽ ai cũng biết về kinh văn Sư Phụ giảng: "…duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người là việc duy nhất cần nghĩ cần làm". Thế nhưng, khi làm công việc thiết yếu này thì chúng tôi phát hiện một điều là: mọi người lại rất dễ quên điều này, và nhiều khi lan man mất tập trung vào điều này. Hy vọng rằng thông qua buổi chia sẻ hôm nay, mọi người đểu có thể tự mình điều chỉnh về suy nghĩ của mình.

Xin lưu ý: Khi mọi người cùng nhau nhìn nhận rằng: quá trình từ chưa biết đến biết trong tu luyện của một học viên là rất dài, kể cả những học viên lâu năm nhất cũng có nhiều điều chưa biết hoặc có chỗ nhận thức khác biệt so với những học viên lâu năm khác… Tuy sự khác biệt giữa mọi người có thể rất xa, nhưng đó là điều bình thường. Song, chúng ta cần nói về tính trọng yếu của sự việc: "… duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người là việc duy nhất cần nghĩ cần làm…" và "… Quan trọng không phải ai ở vị trí nào. Đặc biệt trong tình huống này, mọi người cùng chí hướng…" trong kinh văn mới – bởi đó chính là phương cách hữu hiệu duy nhất mà Sư Phụ đã chỉ ra cho chúng ta trong tình huống này, [và] mỗi người trong chúng ta đều có trách nhiệm nói về điều ấy, và nói về tính trọng yếu của việc duy nhất ấy.

Tiếp theo, chúng ta cần nói một chút về việc "những người ra mặt làm phối hợp và liên lạc" cần làm việc cùng nhau với một bước đi cần được ưu tiên ở vị trí số 1 đó là: "trợ giúp các nơi đồng thời cài đặt phương tiện thông tin"; [như vậy thì] các vấn đề của chúng ta mới được giải quyết một cách hiệu quả ở khắp các nơi. Tất nhiên chúng ta cần làm đúng quy trình và làm việc vững chắc từng bước, bởi đó chính là diều kiện dẫn tới thành công.

Thật ra, việc này có thể nói là không khó, bởi vì các tỉnh [hoặc] các địa khu đều có nhóm phụ đạo viên, và có người làm liên lạc viên. [Vậy] những người ra mặt làm phối hợp và liên lạc [hãy thử] trao đổi công việc với họ xem như thế nào?… [Và] công việc cần tiến hành như thế nào thì những người làm dự án này cũng đã có những hoạch định khá cụ thể; cái khó duy nhất là làm sao phá trừ được giãn cách trong nhận thức về tình huống hiện thì chúng ta cũng đã có "Thông tin gửi mọi người" và "Bài chia sẻ" làm tiền đề để giải quyết vấn đề ấy rồi.

Nói tóm lại: thông tin chính là cơ hội để mọi người khai thác, ai ai cũng có thể tìm ra được những gì phù hợp với mình. Còn tiềm năng của chỉnh thể là to lớn vô hạn, mọi người đều đã có thể bắt đầu khai thác nó thông qua hình thức "phối hợp về chỉnh thể", và "phương tiện thông tin này chính là cầu nối". Hơn nữa, sự hợp tác nhất trí của mọi người mới thật sự tạo ra sức mạnh chỉnh thể ở các quy mô khác nhau, [và] chúng ta sẽ làm tốt hơn nữa rất nhiều công việc ở khắp các nơi… tiến đến đại thệ nguyện thành công (mọi người đều thành công).

Xin cảm ơn mọi người.

Thông tin gửi mọi người

Thông tin gửi mọi người

Thông tin chỉnh thể

Xin chào quý đồng tu. Chúng ta vẫn luôn có các nội dung mang tính trọng yếu và cấp bách, tương tự như nội dung sau đây cần được trình bày ra, cho đến khi mọi người đều cùng nhìn ra được hướng đi phù hợp nhất, tốt nhất cho tình huống hiện tại thì mới thôi […]

Đọc thêm »

Xin chào quý đồng tu.

Chúng ta vẫn luôn có các nội dung mang tính trọng yếu và cấp bách, tương tự như nội dung sau đây cần được trình bày ra, cho đến khi mọi người đều cùng nhìn ra được hướng đi phù hợp nhất, tốt nhất cho tình huống hiện tại thì mới thôi.

Và, ở đây chúng ta sẽ nói về một vấn đề quan trọng và có ảnh hưởng to lớn đến mọi người; bởi vì hiện tại các loại hoạt động mang tính cá nhân vẫn là rất chủ yếu, các nơi hầu như đều như thế; chúng ta chưa thấy nhiều các hoạt động chỉnh thể giúp mọi người tấn tốc đề cao [trong làm các việc].

Xin hỏi: Có ai trong chúng ta đã từng dụng tâm suy nghĩ về một trạng thái "chỉnh thể phối hợp", mà ở đó các tiến trình nhanh chóng được cải thiện, công việc của mỗi người nhờ thế cũng nhanh chóng được cải thiện, mức độ vượt rất xa hiện tại, trạng thái ấy có hay không?

Nếu câu trả lời là có, vậy thì trong vô vàn điểm quan trọng, [thì có thể nói] đó chính là trọng điểm đáng được lưu tâm nhất với mọi người; cho dù là một học viên mới bắt đầu tham gia các việc, [thì sự việc đó] cũng có thể nói là sự việc có ý nghĩa bậc nhất [trong sự đề cao của chính bản thân họ].

Thực ra, các giải pháp đối với việc hình thành chỉnh thể [và] phối hợp chỉnh thể [ở] các địa phương bây giờ có thể nói đã khá là cụ thể, bao gồm cả việc phối hợp chỉnh thể giữa các địa phương cũng có thể nói là khá dễ dàng rồi. Tất nhiên, hình thành chỉnh thể là để làm các việc, phối hợp chỉnh thể giữa các địa phương cũng là để làm các việc, bao gồm cả việc: "duy hộ hạng mục Đại Pháp… [và] mọi người cùng chí hướng"… (theo tình huống trong kinh văn mới: Thời khắc then chốt xem nhân tâm). Chúng ta ở đây chỉ nói vắn tắt như thế.

Thật ra, khi đề cập những điều ở trên, là chúng ta đã đề cập đến một vấn đề đại sự, mà đại sự này là có những chỗ khó khăn bậc nhất. Tuy vậy khó khăn ấy cơ bản đã có lời giải, vấn đề còn lại chủ yếu là khối lượng công việc ở các nơi. Nhưng là vì chúng ta tu trong mê, nên có người nghe xong sẽ bỏ qua, vì nghĩ rằng đâu can hệ đến mình; kỳ thực là có quan hệ rất lớn, chỉ cần là người có kinh nghiệm và quan tâm các vấn đề thì không khó nhận thức mối quan hệ ấy; [và] người suy nghĩ như vậy [[thì có thể]] là họ chưa thật sự tham gia vào giải quyết các vấn đề, chưa nghĩ cho chỉnh thể, tâm tính chưa đề cao về phương diện ấy. Chúng ta chỉ nói về một trường hợp thế thôi, tuy vậy trong thực tế thì tâm tính là có vô vàn cấp độ khác nhau. Vậy nên, đề cao tâm tính là rất trọng yếu, môi trường giao lưu chia sẻ tâm đắc thể hội là rất trọng yếu; nếu không có môi trường này thì chúng ta dù có giải pháp hữu hiệu nhất, thì sự minh tỏ của tất cả mọi người vẫn luôn tồn tại vấn đề rất lớn. Như thế mọi người có thể hợp tác nhất trí được hay không?

Đệ tử Đại Pháp làm một chỉnh thể trong chứng thực Pháp mà hợp tác nhất trí thì Pháp lực rất to lớn. Sư Phụ giảng — Trích: Giảng Pháp vào Tết Nguyên Tiêu năm 2003

Thật ra, ở đây chúng ta nên đề cập một chút về vấn đề khó khăn bậc nhất ấy của chúng ta là gì? Mọi người có nhận thấy rằng: quá trình từ chưa biết đến biết của một học viên có thể rất dài, bao gồm cả những học viên lâu năm nhất thì có rất nhiều việc vẫn chưa thể minh tỏ rõ ràng được, [và] nhận thức giữa mọi người là có sự khác biệt rất to lớn, thậm chí có những nhận thức trái chiều cũng rất to lớn.

Tuy nhiên, chúng ta chỉ nói ngắn gọn đó là: "Minh tỏ" sẽ dẫn tới hành động, như thế mọi người sẽ trở thành một chỉnh thể, và sẽ thấy giống như tự nhiên mọi người có thể hợp tác nhất trí với nhau (như trong trích đoạn kinh văn ở trên).

Ngoài ra, chúng ta đều biết, vừa rồi Sư Phụ cũng giảng cho chúng ta một phương cách, mà theo đó mọi người có thể hợp tác nhất trí được với nhau:

Tại thời khắc lịch sử trọng đại này, lúc mạt hậu chính Pháp cứu người càng cần lấy tâm thái của người tu luyện để đối đãi với tất cả các vấn đề xuất hiện, dĩ Pháp vi đại, duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người là việc duy nhất cần nghĩ, cần làm.

Quan trọng không phải ai ở vị trí nào. Đặc biệt trong tình huống này, mọi người cùng chí hướng, dĩ Pháp vi đại, tuân thủ kỷ luật tu luyện, không để tổn hại hạng mục cứu người, bước qua khó khăn mới là biểu hiện nên có của người tu luyện. Đây là uy đức. Bởi vì đây là quan mà các vị tất phải qua. Sư Phụ giảng — Trích: Thời khắc then chốt xem nhân tâm

Xin mọi người lưu ý chỗ: "… duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người là việc duy nhất cần nghĩ, cần làm." và "Đặc biệt trong tình huống này, mọi người cùng chí hướng,"

… Như thế, chúng ta cần tập trung tâm trí, [và] cùng nhau cụ thể các vấn đề trong tình huống này, làm sao để "mọi người cùng chí hướng"… cùng nhau "duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người là việc duy nhất cần nghĩ cần làm".

… Thật ra, các bước đi của chúng ta cũng khá cụ thể rồi, ngoài bài viết "Thông tin gửi mọi người" này, chúng ta có thêm "Bài chia sẻ" mà mọi người sẽ có trên tay, đó là một phương cách để mọi người tham khảo (trong việc phá trừ giãn cách). Nếu mọi người xét thấy nội dung của "Thông tin gửi mọi người" và "Bài chia sẻ" là không có vấn đề gì, [vậy thì] chúng ta sẽ làm như nội dung bài chia sẻ [với] đề xuất được tóm tắt trong 3 khía cạnh: ("hạng mục" + "phối hợp về chỉnh thể" + "nghĩ cho người khác trước").

… Và khi mọi người đã sẵn sàng; [như vậy thì] những gì về [phương tiện thông tin] đã được đề cập trong bài chia sẻ [sẽ được mọi người lưu ý]; bởi vì các giải pháp có trên phương tiện thông tin [có thể giúp] chúng ta giải quyết các vấn đề nan giải mang tính cục diện của chỉnh thể, [mục đích là giúp] phát huy tốt tác dụng cứu người.

… Quả thật, chúng ta là có rất nhiều vấn đề nan giải, mọi người cứ thử bắt tay vào giải quyết các việc liên quan chỉnh thể như vừa đề cập ở phần trên [xem như thế nào], có phải là rất nan giải hay không? Kỳ thực là rất nan giải, các vấn đề và sự khác biệt giữa mọi người là quá lớn, nhưng chúng ta đừng để ý đến nó; nếu có các mâu thuẫn thì cũng không phải hoàn toàn là điều xấu, [và] không ở đâu có thể tránh khỏi những mâu thuẫn, nhưng qua thời gian nó sẽ tự phá giải, có khi mọi người còn phát hiện ra nhiều chỗ hữu dụng; còn bây giờ mọi người cứ xếp những điểm khác biệt đó qua một bên, mà bảo nhau tập trung vào một hướng khác, có nghĩa là cần dựa theo tình huống mới mà Sư Phụ đã giảng ở trên mà làm.

… Xin lưu ý: chỉ khi mọi người hiểu được những nội dung trong bài chia sẻ, [thì] chúng ta mới có thể chia sẻ tiếp về phương tiện thông tin (đã được đề cập trong bài chia sẻ), có như thế chúng ta mới hiểu một cách thấu đáo sự việc đại sự một cách có trình tự, [như thế] thì sự tập trung vào công việc mới có thể bắt đầu theo tình huống mới [theo kinh văn mới]; [và như thế] chúng ta sẽ giải quyết được các vấn đề khó khăn phức tạp của mọi người (ở các nơi) nhờ lực lượng to lớn của "chỉnh thể phối hợp"?

… Nói chung: Sau khi mọi người đã có sự sẵn sàng, tư tưởng cũng được chuẩn bị thật tốt cho tình huống mới này, [thì] việc chia sẻ phương tiện thông tin (đã được đề cập trong bài chia sẻ) mới có ý nghĩa đích thực. Xin lưu ý rằng: Sự quyết tâm và sự hợp tác nhất trí của mọi người dựa theo tình huống mới này là cần lớn mạnh trước tiên, vì nước không lớn thì không đẩy được thuyền. Nếu mọi người không có quyết tâm, không có sự chủ động trong việc hợp tác nhất trí, vậy thì việc chia sẻ phương tiện thông tin cũng không có ý nghĩa gì. Nó tương tự như việc chúng ta có con tàu vũ trụ nhưng chúng ta lại không muốn tìm hiểu xem nó là phương tiện gì, cũng không muốn sử dụng nó, [vậy thì] chúng ta chẳng thể nào bay đi được dù chỉ một chút; mọi người thấy thế có phải không?

… Cuối cùng, xin mọi người cho ý kiến về một vấn đề, cho rằng: việc xây dựng và phát triển các hạng mục bây giờ không khó, và việc phối hợp chỉnh thể để làm tốt các việc ở khắp các nơi bây giờ cũng không quá khó, là ở trong tầm tay; chỉ cần mọi người hợp tác nhất trí, bắt đầu từ việc tìm hiểu các thông tin ở đây, bắt đầu từ các thông tin trong bài chia sẻ, cho đến khi mọi người có quyết tâm cao [và] sẵn sàng hợp tác nhất trí theo những phương án đề ra, [thì] việc to lớn nhất chúng ta cũng có thể làm được… Xin mọi người cho ý kiến về các vấn đề đó, [tức là] quyết tâm có trước, phương án theo sau; [hay] phương án có thể có trước [bởi một hạng mục nào đó], mà từ đó quyết tâm của mọi người có thể được củng cố [sau khi mọi người tìm hiểu các thông tin]. Xin hỏi: trong 2 trường hợp đó, trường hợp nào là phù hợp hơn đối với tình huống hiện tại của chúng ta…? Một chút trắc nghiệm nhỏ như vậy thôi, xin chân thành cảm ơn mọi người.

Hợp thập.

Bài chia sẻ số 1

Bài chia sẻ số 1: Thảo luận một chút về "ngộ" trên tiến trình "trợ Sư chính Pháp cứu độ chúng sinh"

Bài chia sẻ

Sư phụ đã phổ truyền Đại Pháp, có rất nhiều Pháp lý đã được giảng ra, ở đó có rất nhiều điều đã minh bạch phi thường, nhưng cũng có rất nhiều điều cần phải "ngộ" […]

Đọc thêm »

Sư phụ đã phổ truyền Đại Pháp, có rất nhiều Pháp lý đã được giảng ra, ở đó có rất nhiều điều đã minh bạch phi thường, nhưng cũng có rất nhiều điều cần phải "ngộ". Các học viên chúng ta đã bước vào thực tu; có rất nhiều điều chúng ta cần trải qua trên con đường tu luyện. Nếu thành công viên mãn, thì điều chờ đợi chúng ta là những gì ở cao tầng, còn không thì có thể chỉ là sự ân hận không ngừng nghỉ khi mọi sự hoàn tất, [hoặc] có thể có những hối tiếc nào đó đối với hành vi cụ thể nào đó… Trong quá trình tu luyện, có rất nhiều điều chúng ta cần trao đổi tâm đắc thể hội, nâng cao ngộ tính, thực thi tốt hơn nữa những điều Sư Phụ đã chỉ dạy. Quả thật chúng ta có rất nhiều việc phải tu, phải hành. Nhưng có phải trong thực tế, chúng ta vẫn nhận thấy rằng: luôn có sự tồn tại khá nhiều vấn đề về "ngộ tính", phải vậy không? Có không ít trường hợp ngộ sai lệch, đi đường vòng, thậm chí làm loạn Pháp [mà không hề hay biết]. Biết rằng tu luyện là khó tránh sai lầm, nhưng yêu cầu nghiêm khắc là vấn đề cần được đặt ra đối với mọi người. Vì có Pháp, mà chúng ta mới có thể quy chính; vì có Pháp mà chúng ta mới có thể nhận ra đâu là điều Sư Phụ đang dẫn dắt chúng ta trong hiện tại… Tuy nhiên, hiện tại về phương diện tu luyện cá nhân [thì] chắc rằng chúng ta vẫn còn phải tu rất nhiều. Song, ở phương diện này chúng ta đã có nơi để tham chiếu, đó chính là các nghệ sĩ ShenYun. Vì sao họ có thể biểu diễn đỉnh cao, vì họ tu luyện cá nhân được tốt, bởi vì chỉ có tu luyện cá nhân tốt mới làm các việc được tốt. Có thể nói các nghệ sĩ ShenYun chính là mẫu mực cho chúng ta trong tu luyện cá nhân? Còn về phương diện 'trợ Sư chính Pháp cứu độ chúng sinh', nếu xét đi xét lại mà nói, thì về tổng thể, về phối hợp chỉnh thể, [thì] chắc rằng chúng ta vẫn còn rất nhiều hạn chế, chúng ta vẫn cần tham chiếu từ sự phối hợp chỉnh thể bởi các nghệ sĩ ShenYun [khi họ cùng nhau biểu diễn]; vì sao họ có thể biểu diễn hết sức ăn ý như thế…?

Khi tìm hiểu vấn đề của chúng ta trên diện rộng, [thì] chúng ta sẽ nhận thấy rất rõ thực trạng rằng: từ phương diện tu luyện cá nhân, [cho đến] việc "trợ Sư chính Pháp cứu độ chúng sinh", chúng ta vẫn còn rất nhiều hạn chế. Các học viên tu luyện tinh tấn hơn cũng xin đừng quá tự mãn, vì vấn đề còn lại vẫn là bước đi cho chính trên con đường phía trước, [trong khi] vấn đề lớn hơn của chúng ta lại là ở chỉnh thể… Sao có thể cho rằng chúng ta không "mê" gì hết, phải vậy không?

Thực tế cho thấy, chỗ khác biệt mà chúng ta có thể nhận diện giữa mọi người trong làm các việc chủ yếu là làm nhiều hay làm ít, [hay] rất ít làm, làm tốt hay chưa tốt, và tốt thì tốt như thế nào, làm vì góc độ cá nhân hay vì chỉnh thể… Còn chỗ giống nhau mà chúng ta có thể nhận diện đó là: ai cũng có năng lực và tiềm năng riêng, thậm chí với một người có thể xem là rất đỗi bình thường [thì] vẫn có thể có năng lực và tiềm năng rất lớn. Vấn đề ở chỗ ai nhìn ra được bản thân mình, ai biết khai thác hay chưa biết khai thác tiềm năng bản thân, vận dụng nó hiệu quả đến mức độ như thế nào?… Có người tự tin vào năng lực cá nhân, có người dựa vào chỉnh thể, có người lại biết phối hợp năng lực của mọi người, có người thì tìm cách cho người khác cũng là tìm đường cho mình, cũng có người nghĩ cho người khác vô điều kiện… Rất đa dạng vậy. Tuy nhiên, làm gì, lựa chọn điều gì, hay quyết định thế nào, làm nhiều hay làm ít, đều là vấn đề cá nhân, không ai cưỡng bách hay bức bách chúng ta cả, tất cả vẫn phải là xuất phát từ tâm, từ sự tự nguyện, vậy mới tốt, phải thế không? Song, chúng ta vẫn luôn cần có 'giao lưu chia sẻ tâm đắc thể hội' kia mà? Và tại đây chúng ta có thể nhận diện thêm một vấn đề nữa đó là: "Nếu cứ ôm giữ quan điểm cá nhân trong làm các việc, không thật sự chiểu theo Pháp mà hành sự, vậy thì sự tu luyện của cá nhân có thể có vấn đề rất lớn". Nếu các phương diện đều là tình huống ấy thì người ấy có thể đã tụt hậu, có thể tu luyện uổng công tốn thời gian, ích lợi cho mình cho người rất hạn chế, có khi còn ảnh hưởng người khác tinh tấn, phải thế không?

Chẳng phải Sư Phụ của chúng ta đã giảng: Vì sao xã hội nhân loại là mê?

Chúng ta chia sẻ tất cả những vấn đề này không phải để phân biệt [hay] để đề cao nhận thức nào đó, vì Đại Pháp vô biên, ai thì cũng không toàn diện, trong khi những điều chia sẻ ở đây chỉ ở một góc độ khá hạn hẹp… Nhưng cũng không phải chỉ chia sẻ xong rồi thôi, mà là để mọi người cùng nhau nhìn ra chỗ giãn cách, [để] tiêu trừ giãn cách ấy… Xin đừng để những cách nghĩ tiêu cực chi phối, nó rất nguy hại. Nhận xét để hạ bệ công kích người khác, khác với việc nhìn ra vấn đề để cùng nhau giải quyết, nó rõ ràng trái ngược với lòng bao dung. Vì sao Sư Phụ lưu lại cho chúng ta môi trường giao lưu trao đổi tâm đắc thể hội. Vì sao Sư Phụ chỉ dạy rằng: "đệ tử Đại Pháp là một chỉnh thể" – Pháp này chúng ta nhất định phải vững vàng, phải không?

Bài chia sẻ số 2

Bài chia sẻ số 2: Đặt ra một số câu hỏi, [để] làm rõ một số vấn đề, [và để] mọi người nắm bắt tình huống, [trước khi] mọi người cùng nhau tiếp tục hoàn thành sự việc trọng đại của chỉnh thể dựa theo hình thế mới

Bài chia sẻ

Chúng ta đặt ra một số câu hỏi sau đây, [để] làm rõ một số vấn đề, [và để] mọi người nắm bắt tình huống. Chúng ta làm việc này là để xem một chút về cách mỗi người nhìn nhận vấn đề ra sao […]

Đọc thêm »

Chúng ta đặt ra một số câu hỏi sau đây, [để] làm rõ một số vấn đề, [và để] mọi người nắm bắt tình huống. Chúng ta làm việc này là để xem một chút về cách mỗi người nhìn nhận vấn đề ra sao, xem một chút rằng bản thân mỗi người trong chúng ta có thể không bị tụt lại phía sau hay không? Những nội dung sau đây không nhằm mục đích tìm lỗi hay phê bình, cũng không phải là "nhìn người khác" như cách nghĩ nào đó, bởi vì tu luyện của chúng ta không còn đơn thuần là tu luyện cá nhân. Chúng ta làm việc này là để cùng nhau nhìn ra vấn đề, có vậy mới có thể cùng nhau tiếp tục hoàn thành công việc trọng đại của chỉnh thể mà chúng ta sẽ tiến hành ở sau những câu hỏi.

Vì mọi người đều là người tu, nên xin phép được đi thẳng vào vấn đề, nhắm thẳng đến vấn đề có thể nhìn thấy được, trong khi chúng ta vẫn luôn phải đối diện với những khó khăn to lớn. Tuy nhiên, với những ai không nhìn ra vấn đề, thì hầu hết sẽ không thấy được những khó khăn to lớn ấy là gì, đó là một thực tế. Chúng ta nói ra điều này không phải để phân biệt, mà là để mọi người cùng nhau chia sẻ khó khăn, như thế chỉnh thể mới có thể tấn tốc, ai ai cũng có cơ hội vượt lên, hoàn thành tốt hơn nữa sứ mệnh của bản thân mỗi người.

Câu hỏi trắc nghiệm ở đây là: Bạn hãy xem thử một chút, rằng bản thân mình có nhìn ra được những khó khăn to lớn của chúng ta là như thế nào hay không? Câu hỏi này là để Bạn tự chiêm nghiệm, không yêu cầu câu trả lời phản hồi. Nhưng có một số câu hỏi trong bài viết này thì rất cần sự phản hồi của mọi người, vì điều đó sẽ quyết định cách chúng ta tiến hành các việc trong tương lai.

Có thể Bạn cho rằng bản thân mình là người có tu luyện có thâm niên và có nhiều kinh nghiệm. [Hoặc] có thể có nhiều người nghĩ rằng mình cao cao tại thượng, các phương diện đều ổn. Vậy những thông tin và những phản hồi trong phạm vi bài viết này chính là cơ hội để mỗi người trong chúng ta có thể xem lại chính mình, [xem thử] nhận định của bản thân mình từ xưa đến nay có xác đáng hay không, [hay là] vẫn còn có nhiều chỗ bản thân mình vẫn chưa nhìn ra được, ở phương diện này hoặc phương diện khác [mình] có bị tụt lại phía sau hay không?

Bây giờ, chúng ta lại tiếp tục với nội dung ở phần trên. Tuy rằng chúng ta là có những khó khăn to lớn, nhưng chúng ta là có cách giải quyết chứ không phải sự bế tắc. Và cách giải quyết những khó khăn đó là như thế nào? Đó có phải là những khó khăn của chỉnh thể đa phương diện hay không? Bạn đã từng nghĩ đến chưa? Câu hỏi này cũng là để Bạn tự chiêm nghiệm, không yêu cầu câu trả lời phản hồi. Nhưng tu luyện là "nghĩ cho người khác"; nếu chúng ta chỉ nghĩ cho công việc của bản thân mình [thì] chúng ta có thể suy nghĩ ra được cách giải quyết đối với những khó khăn của chỉnh thể đa phương diện hay không? Tuy nhiên, khi nói rằng chúng ta hiện nay đã có cách giải quyết đối với những khó khăn của chỉnh thể đa phương diện, nhưng ai là người thật sự quan tâm điều ấy? Câu hỏi này cũng là để Bạn tự chiêm nghiệm, không yêu cầu câu trả lời phản hồi, nhưng thông qua câu hỏi này Bạn hãy xem thử bản thân mình có quan tâm ít nhiều về điều ấy hay không? Và kết quả của câu trả lời trong tâm mà Bạn tự chiêm nghiệm ấy thuyết minh điều gì? Chúng ta nêu ra những vấn đề này là vạn bất đắc dĩ, bởi vì để giải quyết những khó khăn to lớn của chúng ta, thì buộc mỗi người phải nhìn thẳng vào những vấn đề hiện thực của bản thân mình. Nhưng chỉ có người tu sẽ không thấy có vấn đề gì nặng nề [khi phải nhìn vào chính mình] để soi xét sự việc ấy, phải vậy không?

Có thể mọi người cho rằng, việc nhìn ra khó khăn to lớn, [hay] không nhìn ra khó khăn to lớn, [thì] vẫn không quan trọng bằng những việc trước mắt dựa theo tình huống của bản thân mỗi người? Vậy, xin phép chưa nói về điều gì xa xôi, mà chúng ta hãy nói về những điều hiện thực và trọng yếu bậc nhất, nói về lời giảng của Sư Phụ được trích dẫn trong những mục câu hỏi dưới đây, [xem thử] xưa nay chúng ta đã định hướng đúng hay chưa, [hay là] vẫn còn có chỗ thiên lệch. Và nếu cho rằng chúng ta không mê, vậy sao chúng ta không minh xác việc chúng ta cần phải làm những gì trong tu luyện, [không phải] muốn làm gì thì làm nấy trong tu luyện?

Nhóm câu hỏi số 1

Thông thường chúng ta khó có thể biết được những việc chúng ta đang làm và đã làm [là đạt yêu cầu ở mức độ như thế nào] đối với tu luyện trong thời kỳ Chính Pháp. Sau đây chúng ta sẽ trích dẫn một số lời giảng của Sư Phụ để mọi người đối chiếu. Và sau đó chúng ta cũng có những câu hỏi để trắc nghiệm, xem thử cách nhìn nhận của mọi người như thế nào, có như điều Sư Phụ đã chỉ dạy chúng ta hay không?

Nhân tiện tôi nói lại một điều. Như mọi người đã biết, nhân lực chúng ta rất hữu hạn, trong khi chứng thực Pháp mọi người không được chỉ quan tâm điều này mà không quan tâm đến điều khác. Nói cách khác chúng ta không được để lực lượng tập trung một điểm, hãy cố gắng có cả một chỉnh thể. Hãy làm thật tốt những công việc mà chúng ta đang làm hiện nay. Giảng Pháp tại Pháp Hội Boston năm 2002

Xưa nay bản thân mỗi người trong chúng ta có dựa theo trích dẫn kinh văn ở trên mà làm các việc hay không, hay chúng ta chỉ quan tâm những việc trước mắt, chỉ quan tâm công việc liên quan bản thân, hoặc nghĩ gì thì làm đó vậy thôi..v.v.

Có lẽ "chỉnh thể" mà Sư Phụ đề cập ở đây không phải chỉ nói về người (lực lượng), mà còn nói về việc (quan tâm điều này, điều khác). Và việc "cố gắng có cả một chỉnh thể" có thể còn bao gồm cả những phạm trù rộng lớn khác nữa. Chúng ta chỉ nói sơ qua như vậy để mọi người nhìn nhận vấn đề của chúng ta từ xưa cho đến nay như thế nào?

Nhóm câu hỏi số 2

Mọi người nhìn nhận tình huống của chúng ta hiện nay như thế nào? Có đồng tu cho rằng: tiến trình chỉnh thể là nói về tiến trình công việc mà chúng ta đang làm, và mỗi người trong chỉnh thể đều có bước tiến riêng của mình, chúng ta cứ theo đó mà tiến tới, nên là như vậy.

Nhưng câu hỏi của chúng ta ở đây là: điều mà đồng tu nhìn nhận như thế [có thật sự] còn phù hợp hay không [khi mọi người đã xem xét đến góc nhìn sau đây]:

Trong kinh văn mới "Thời khắc then chốt xem nhân tâm" Sư Phụ có giảng: "…duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người là việc duy nhất cần nghĩ, cần làm…".

Vậy, "…duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người" đã là "việc duy nhất cần nghĩ cần làm", [thì] những việc mà chúng ta vẫn nghĩ vẫn làm, đến bây giờ có còn là điều duy nhất của chúng ta nữa hay không? [Hay là] điều mà Sư Phụ vừa giảng ở trên nên có trong tiến trình mới, [hoặc là] điều mà Sư Phụ vừa giảng cần có trong tiến trình mới, [hoặc là] điều Sư Phụ vừa giảng phải là tiến trình mới. Ba cách lựa chọn khác nhau ấy đã thể hiện sự minh xác của mỗi người chúng ta trong cách phân biệt vấn đề và nhìn nhận sự việc.

Tiếp theo trong kinh văn mới "Thời khắc then chốt xem nhân tâm" Sư Phụ lại giảng: "…Quan trọng không phải ai ở vị trí nào. Đặc biệt trong tình huống này, mọi người cùng chí hướng, dĩ Pháp vi đại, tuân thủ kỷ luật tu luyện, không để tổn hại hạng mục cứu người, bước qua khó khăn mới là biểu hiện nên có của người tu luyện. Đây là uy đức. Bởi vì đây là quan mà các vị tất phải qua."

Có nhiều điều chúng ta rất khó minh bạch, nhưng qua trích dẫn vừa rồi, Sư Phụ chúng ta đã chỉ rõ cho chúng ta trong tình huống này rồi (Đặc biệt trong tình huống này…). Như vậy, Pháp đã minh bạch phi thường rồi, lý cũng là lý bạch rồi. Vậy cớ sao chúng ta cứ nhất định cho rằng những gì chúng ta đang nghĩ đang làm mới là xác đáng?

Nói tóm lại, đối với những nội dung vừa được nêu ra trong nhóm câu hỏi số 2 này, thì mọi người nhìn nhận ra sao, đó có phải là điều hiện thực nhất [mà lại] trọng yếu bậc nhất hay không? Mọi người hãy tự ngẫm và thử tự trả lời, xem điều đó là như thế nào, và vấn đề "… duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người là việc duy nhất cần nghĩ, cần làm…" [có phải chỉ là việc] chúng ta duy hộ hạng mục mà chúng ta đang làm hay không? Còn đối với người chưa tham gia hạng mục thì sự duy hộ ấy như thế nào? Có lẽ đề tài này khá rộng lớn, chúng ta sẽ bàn thêm khi chúng ta có cái nhìn tốt hơn về việc: "… duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người là việc duy nhất cần nghĩ, cần làm…". Điều này chúng ta sẽ mở ra từng bước một (tùy theo năng lực suy nghĩ và năng lực tiếp cận vấn đề của mọi người).

Ở nhóm câu hỏi này, xin mọi người lưu ý về 2 nội dung trích dẫn lời Sư Phụ giảng như trên. Ngoài ra, ở đây còn có một vấn đề chúng ta cần đề cập đó là: trong sách Hồng Ngâm II, Sư Phụ giảng: "Sát theo Thầy, vững tu Đại Pháp" (Tâm Tự Minh).

Như vậy, trong cách mà mọi người lựa chọn, có người theo sát tình huống mới, nhưng cũng có người [bằng quan niệm bản thân] mà không theo sát tình huống mới (Sát theo Thầy). Tuy đó là lựa chọn riêng của cá nhân mỗi người qua từng giai đoạn thời gian. Nhưng khi kinh văn mới "Thời khắc then chốt xem nhân tâm" đã được giảng ra rồi, mà chúng ta không theo sát thì là có vấn đề [trong cách nắm bắt tình huống], phải vậy không? Đó có phải là vấn đề hiện thực nhất liên quan đến ngộ tính của chúng ta hay không?

Về thông tin phản hồi đối với nhóm câu hỏi số 2 này, mọi người có thể trả lời hoặc không trả lời phản hồi. Nhưng nếu có phản hồi, thì xin viết ý kiến của mình ở phần sau cùng của bài viết này. Xin chân thành cảm ơn mọi người.

*** Bây giờ chúng ta quay lại để nhìn nhận một chút giữa nhóm câu hỏi số 1 và nhóm câu hỏi số 2. Phải chăng: theo kinh văn mới "việc duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp là việc duy nhất cần nghĩ, cần làm"…và "Đặc biệt trong tình huống này,…" [vậy thì] "việc quan tâm điều này điều khác…" trong kinh văn theo trích dẫn tại nhóm câu hỏi số 1 đã có sự điều chỉnh theo tình huống mới? Ở đây chúng ta chỉ đề cập một chút như thế. Tất nhiên, chúng ta không dám đưa vấn đề đi quá xa; chúng ta đưa ra nhóm câu hỏi số 1 là để mọi người nhìn nhận một chút về tổng thể công việc, về điều mà chúng ta đã quan tâm và nhìn nhận về công việc của chúng ta từ xưa đến nay là như thế nào, đồng thời so sánh một về chút giai đoạn ấy với tình huống mới hiện nay, chỉ vậy thôi.

Nhóm câu hỏi số 3

Ở đây chúng ta chia sẻ thêm về việc Sư Phụ của chúng ta đề cập đến: "… duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người". Như vậy, hạng mục Đại Pháp là hạng mục nào? Mọi người đã từng nghĩ về vấn đề này hay chưa? Ở đây xin ý kiến mọi người rằng: mảng công việc của những "người ra mặt làm phối hợp và liên lạc" có được xem là một hạng mục hay không? Có bao giờ mọi người nghĩ đến nhóm công việc "phối hợp và liên lạc" là quan trọng như thế nào hay không? Thật ra, công việc làm phối hợp và liên lạc là một công việc liên quan đến hầu hết mọi người, trong khi nó bao gồm khối lượng công việc rất lớn, nếu làm không tốt mảng công việc này thì sự việc tổng thể hẳn là rất tệ? Ngoài ra, mảng công việc này còn là mảng công việc xuyên suốt tiến trình chỉnh thể. Vậy nên, theo chúng tôi thì mảng công việc này có thể xem đó là một hạng mục công việc. Hơn nữa, khi đi sâu hơn vào công việc này, [thì] trong vai trò của những "người ra mặt làm phối hợp và liên lạc" họ còn phải tìm ra "giải pháp cụ thể đối với phối hợp về chỉnh thể" qua các giai đoạn thời gian, [để] luôn giải quyết vấn đề "tấn tốc đề cao trên chỉnh thể". Bởi vì việc "tấn tốc đề cao trên chỉnh thể" luôn rất trọng yếu [qua các giai đoạn thời gian]. Mọi người đã từng nghĩ đến vấn đề này hay chưa? Thật ra, cụm từ "tấn tốc đề cao trên chỉnh thể" là từ kinh văn, là từ một học viên hỏi Sư Phụ, [và] Sư Phụ đã chỉ ra cho chúng ta: "phối hợp về chỉnh thể", [và] chỉ ra cho chúng ta là cần có "người ra mặt làm phối hợp và liên lạc". Thiết nghĩ, chỉ có "phối hợp về chỉnh thể" mới có thể giúp "tấn tốc đề cao trên chỉnh thể", mới có thể giải quyết những khó khăn to lớn của chỉnh thể đa phương diện.

Ở đây xin hỏi mọi người rằng: đã khi nào chúng ta không còn cần đến "phối hợp về chỉnh thể" nữa hay không? Nếu bây giờ "hạng mục của những người ra mặt làm phối hợp và liên lạc" đã có giải pháp cụ thể hơn cho việc "phối hợp về chỉnh thể" để "tấn tốc đề cao trên chỉnh thể" [thì chúng ta] có thể triển khai nó hay không?

Thiết nghĩ, chúng ta ai ai cũng có năng lực hoặc tiềm năng to lớn, và người tu luyện thường là những người vượt trội so với người trong xã hội ở một góc độ nhất định nào đó, nhưng chúng ta phải phối hợp thành sức mạnh [thì mới thành công được]. Câu hỏi bổ sung ở phần này là: mọi người đã bao giờ thật sự suy nghĩ một cách sâu sắc về tầm quan trọng của chỉnh thể hay chưa, và bao giờ thì chúng ta thực sự mong muốn mọi người đều làm tốt hơn nữa các việc, bao giờ thì mọi người sẵn sàng "phối hợp về chỉnh thể".

Nhân đây xin đề cập về một trường hợp luận bàn chỉnh thể, là nói đến vấn đề hình thành chỉnh thể, nhưng chủ yếu là dùng hình thức suy lý để nói về vấn đề hình thành chỉnh thể, rất ít bám sát vào Pháp lý của Sư Phụ để làm rõ vấn đề, trong hầu hết câu chuyện ít nói về tác dụng và tầm quan trọng của việc hình thành chỉnh thể, cũng không thấy nói đến việc hình thành chỉnh thể để làm những công việc cụ thể gì, không nói về các vai trò của các thực thể trong chỉnh thể, cũng không thấy nói về sự phối hợp chỉnh thể cụ thể là như thế nào, trạng thái ra sao…? Chẳng phải điều đó rất sơ sài hay sao, chẳng phải điều đó cũng tương đương với việc quân sự trên giấy hay sao, chẳng phải trong trích dẫn kinh văn mới ở trên Sư Phụ của chúng ta đã đề cập đến: "cần nghĩ" và "cần làm" và "bước qua khó khăn" hay sao?

Thật ra, cho đến bây giờ, thì công việc chỉnh thể ấy đã khá rõ ràng rồi, chúng ta đã có câu trả lời rồi, đó là việc chúng ta đã có những giải pháp cụ thể để thực thi "phối hợp về chỉnh thể", từ đó có thể làm tốt hơn nữa những điều Sư Phụ đã chỉ dạy. Như thế "mọi người ở mọi nơi" đều sẽ tiến đến thành công, ai ai cũng có cơ hội vượt lên, điều này chẳng phải quá tốt hay sao… Nhưng nếu chúng ta không cộng tác cùng nhau làm "phối hợp về chỉnh thể", [thì] chúng ta sẽ không thành công được, sự việc hẳn là như thế (vì khó khăn rất lớn); và nếu có thành công theo cách mạnh ai nấy làm [thì] cũng chỉ là thành công ở phạm vi cục bộ, phạm vi cá nhân. Ai thật sự nghĩ cho chỉnh thể sẽ tự nhiên quan tâm đến điều này. Chúng ta cần đi vào công việc một cách đơn giản, tìm việc để làm, bắt tay với mọi người để làm, [và] cứ làm thôi, đừng để ý [cũng] đừng bàn luận gì về những điều tiêu cực hay chỗ không thuận mắt nơi người khác, hãy nhìn vào điểm mạnh của mọi người, như thế công việc sẽ chạy… Nếu thấy khó, xin hãy gặp gỡ những người đang có những bước tiến khả dĩ trong "phối hợp về chỉnh thể" để tìm hiểu công việc, vậy có được không?

Nhóm câu hỏi số 4

Vị tư, vị ngã là đặc tính vũ trụ cũ, là điều mà mỗi người tu luyện cần tu bỏ. Vị công, vị tha, nghĩ cho người khác là điều mà Pháp lý đã chỉ ra. Tâm tính chúng ta sẽ đề cao khi biết áp dụng Pháp lý "Tiên tha hậu ngã". Đây có phải là một trong những điều then chốt khi tu luyện lên cao tầng, khi tu luyện trong thời kỳ Chính Pháp? Vì sao tại đây chúng ta lại đề cập điều này, là vì chúng ta thấy rằng nó rất trọng yếu, nhưng phương diện này biểu hiện của chúng ta tu còn rất mờ nhạt; bởi vì chúng ta đang ở trong thời kỳ "diệt" của "thành, trụ, hoại, diệt", là thời kỳ mạt Pháp, mạt kiếp, mạt hậu, vật chất đều theo nhau trở nên bại hoại; chưa thể nói chúng ta đã "rất tốt" ở phương diện này, nhưng có thể nói chúng ta rất khó thay đổi khi đang trong tình huống này. Tuy nhiên: "Tiên tha hậu ngã" là Pháp lý hết sức then chốt và hết sức trọng yếu, nên ở đây chúng ta mới đề cập điều này.

Xin lưu ý: "nghĩ cho người khác" tuyệt nhiên khác với "hướng ngoại". Điều này chúng ta cần nhìn ra chỗ khác biệt, không thể đánh đồng hai điều đó là một.

Câu hỏi ở đây là: chúng ta nghĩ gì và làm gì khi nghĩ cho người khác [trong tình huống này], tình huống mà Sư Phụ đã chỉ ra trong kinh văn mới (Thời khắc then chốt xem nhân tâm), cũng là tình huống mới?

Ở đây chúng ta cần nhắm vào việc duy nhất cần nghĩ cần làm, nhắm vào tình huống mà Sư Phụ vừa giảng ra cho chúng ta trong kinh văn mới "Thời khắc then chốt xem nhân tâm". Chúng tôi nhìn nhận rằng: "suy nghĩ như vậy" [và] "làm như vậy" là đúng hướng. Mọi người có suy nghĩ gì nữa hay không? Xin cho biết ý kiến… Về phía chúng tôi có đặt dấu hỏi rằng: không biết các đồng tu có nghĩ nhiều về những điều vừa đề cập đến trong kinh văn mới (Thời khắc then chốt xem nhân tâm) hay không? Nếu mọi người đều rất ít nghĩ đến điều ấy [thì] có lẽ tiến trình của chúng ta đã đi không đúng hướng, cũng là vấn đề cần phải điều chỉnh, phải vậy không? Nếu muốn kiểm chứng việc mọi người suy nghĩ nhiều ít [như thế nào] và làm [như thế nào] thì chúng ta cứ hỏi vài đồng tu xung quanh [là có thể biết ngay], hỏi xem họ thực sự đã suy nghĩ [như thế nào] và thực hành [như thế nào]?

Nhóm câu hỏi số 5

Trong nhóm câu hỏi này, chúng ta lại bàn thêm một chút về "duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người". Ở đây xin hỏi mọi người rằng: "duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp" có phải chỉ là duy hộ hạng mục mà mình đang làm hay không (đây là nói về trường hợp những người đang tham gia hạng mục). Chúng ta đều biết, nếu cá nhân thành viên hạng mục mà duy hộ hạng mục thì xưa nay mọi người vẫn làm thế. Nhưng có lẽ lời giảng của Sư Phụ trong kinh văn mới "Thời khắc then chốt xem nhân tâm" không chỉ đơn giản như thế, phải vậy không? Vì sao lúc này Sư Phụ của chúng ta lại đề cập về việc "duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người"? Có lẽ đối với việc này chúng ta cần phải suy nghĩ một cách sâu sắc hơn?… Còn đối với trường hợp người chưa từng tham gia hạng mục thì việc "duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người" là như thế nào? Chỉ nghĩ trong tâm là "duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người" là đã "duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người" rồi hay sao?

… Tuy thế, chúng ta ở đây cũng không phải bảo tất cả mọi người đều phải tham gia hạng mục, không phải vậy? Vậy thì việc đó là như thế nào? Có lẽ việc này chúng ta cần nghĩ, và cần bắt tay vào làm, có lẽ đó là con đường đơn giản để cho ra câu trả lời tốt nhất, phải thế không?

Về phía chúng tôi cho rằng, hiện tại đối với những ai đang làm công việc trong các hạng mục [thì có thể] thông qua việc "phối hợp về chỉnh thể" để phát triển hạng mục đến hết mức có thể, về phương án thì cần đưa sự việc đến mức giới hạn, xem thử như vậy thì sẽ như thế nào…; còn với những người chưa tham gia hạng mục [thì] tùy vào năng lực của bản thân mà xem xét đến việc lựa chọn hạng mục phù hợp để tham gia, như thế sẽ phát huy được sở trường của mọi người, đồng thời giải phóng được một lượng lớn nhân lực khi nhắm thẳng đến những công việc thiết yếu nhất của chỉnh thể [mà chúng ta đang rất cần giải quyết]; nếu chúng ta không có những người tham gia vào các hạng mục thiết yếu của chỉnh thể, thì chúng ta không có cách nào giải quyết được những vấn đề to lớn của chỉnh thể đa phương diện; còn trong trường hợp ai không muốn tham gia hạng mục thì cũng cần có chính niệm mạnh mẽ trong việc "duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người"; cần nắm bắt thông tin về tiến trình của các hạng mục để phối hợp khi cần; ngoài ra mọi người đều cần thực thi "phối hợp về chỉnh thể" để "tấn tốc đề cao trên chỉnh thể" (cùng với các học viên trạm phụ đạo nơi mình sinh sống hoặc làm việc); ngoài việc đó ra [thì việc còn lại duy nhất] là tập trung cho việc giảng thanh chân tướng, tham khảo thông tin từ các hạng mục giảng chân tướng.

Câu hỏi ở đây là, mọi người có muốn bắt tay vào việc hay không [khi mà] chúng ta đã có sự nghiên cứu về các hạng mục thiết yếu là gì rồi, [khi mà] chúng ta cũng đã có sự nghiên cứu cụ thể đối với "phối hợp về chỉnh thể" rồi? Nếu chúng ta có nhiều người đều mong muốn như thế, có nhiều người cùng bắt tay vào làm việc như thế, vậy thì mọi người đã chung chí hướng như điều Sư Phụ giảng trong tình huống này rồi, có phải vậy không?

Ở đây có thêm một vấn đề nữa, có thể có người cho rằng từ trước tới nay cho dù ai làm việc nấy thì mọi người vẫn là chung chí hướng. Tuy nhiên, khi Sư Phụ chưa giảng kinh văn mới "Thời khắc then chốt xem nhân tâm" thì điều ấy không phải không có lý. Nhưng khi kinh văn mới "Thời khắc then chốt xem nhân tâm" giảng ra rồi, vậy thì có chỗ khác biệt đó là: "… duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người là việc duy nhất cần nghĩ, cần làm…". Có thể "điều duy nhất" đó mới là chúng ta đi đúng hướng và chung chí hướng. Tuy nhiên, đề tài này rộng lắm, có lẽ suy nghĩ của mọi người cũng khác nhau nhiều lắm. Nhưng chúng ta cứ bắt tay vào việc, chúng ta cứ suy nghĩ cho công việc duy nhất đó, như thế có lẽ chúng ta sẽ nhìn ra vấn đề. Thông thường những ai nhìn ra vấn đề thì lại hay có suy nghĩ giống nhau ở chỗ nhận thức cụ thể nào đó. Về phía chúng tôi thì chúng tôi cho rằng: chúng ta đã có được những công việc thiết yếu [và] cách thức lập nên các hạng mục thiết yếu… Ngoài ra để phát huy tốt tác dụng cứu người [thì] chúng ta cần triển khai nhanh chóng việc thực thi "phối hợp về chỉnh thể" mà chúng ta đã nêu ra ở phần thông tin bên trên; đồng thời mọi người đều nghĩ cho người khác và nghĩ cho chỉnh thể, vậy thì mọi việc sẽ tấn tốc, từ đó sẽ phát huy tốt tác dụng cứu người một cách hiệu quả, và việc chúng ta làm như vậy là phù hợp tiến trình mới, đó cũng chính là việc mọi người đang chung một chí hướng trên tiến trình mới.

Ở đây cũng xin đề cập đến một vấn đề rất lớn trong thực tế, khi chúng ta quan tâm đến chỉnh thể, chúng ta sẽ nhận ra rằng: có rất nhiều đồng tu ở các nơi rất ít nắm bắt được các thông tin, địa phương rất nhiều nơi môi trường tu luyện còn sơ khai lắm, [hoặc] còn rất nhiều công việc căn bản cần phải giải quyết..v.v. Nhưng trong một góc độ khác lại có đồng tu đang cho rằng: xã hội bây giờ đã có số nhiều người có nhìn nhận tốt về Đại Pháp, và các việc chúng ta đã làm như thế là tốt rồi. Điều này có thể không sai, tuy nhiên để chúng ta thể hiện là vai chính trên xã hội, để phần lớn người trong xã hội nghiêng về phía chúng ta thì còn xa lắm. Hơn nữa cách đánh giá kia của đồng tu có thể còn chưa xác đáng lắm đâu. Vì phía các thầy cô giáo trong các trường học, phía nhân viên nhà nước, hầu hết họ bị tuyên truyền trái chiều, trong khi họ là dòng chính của xã hội, phần đông người dân đều bị ảnh hưởng bởi họ. Mặt khác, phần đông là bộ phận những người lơ mơ chưa hiểu về Đại Pháp, nên xác thực họ chưa nhận thức Pháp Luân Đại Pháp là tốt [số lượng người như thế này còn nhiều lắm, có thể nói là còn chiếm đa số]. Hãy xem ai là người không còn mơ hồ nào, số ấy có thể rất ít? Mọi người hãy chiêm nghiệm thử xem? Mặt khác chúng ta còn có quá ít người thật sự bước ra làm việc thứ 3, khó khăn của những người bước ra cũng luôn có rất nhiều… Nói cụ thể là: người dân chủ yếu là với tâm thế bàng quan, xuất phát điểm của họ là như thế, vậy ai hiểu rõ chúng ta nào, hỏi thử xem thật sự có bao nhiêu người hiểu rõ chúng ta? Tất nhiên, chúng ta nói ngược một chút như thế [để] mọi người thấy rằng công việc của chúng ta còn nhiều và cấp bách lắm, xin đừng tự huyễn hoặc quá, vì nhận định không sát thực tế có thể sẽ dẫn đến sai lầm, nhụt ý chí, có khi còn cho rằng đã tới bước này rồi mà còn đề xuất công việc chỉnh thể gì đó thì muộn rồi… Như vậy, việc nhận định phiến diện và quan niệm cá nhân có thể ảnh hưởng không tốt đến quyết tâm "phối hợp về chỉnh thể" cứu độ chúng sinh của mọi người… Trong khi đó, vấn đề minh bạch chân tướng dễ hay khó là còn tùy bối cảnh cụ thể, còn tùy vào phạm vi địa lý, [hoặc] môi trường mà chúng ta suy xét vấn đề…; về phía cá nhân đơn lẻ thì vấn đề minh bạch chân tướng phụ thuộc vào tâm trí mỗi người, đó là vấn đề thay đổi góc nhìn, thay đổi tư duy, tư tưởng, là điều có thể nói là khó đối với rất nhiều người, có khi còn rất là khó đối với một cá nhân cụ thể nào đó…?

Nói chung, chúng ta cần phải nhìn thẳng vào vấn đề, cần phải suy xét rộng, nghĩ cho học viên các nơi trong việc giảng thanh chân tướng. Chúng ta bây giờ không thể với tâm hoan hỉ mà chờ đợi Chính Pháp kết thúc, thời điểm này chúng ta vẫn cần tấn tốc trong các việc, cần "duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người"… và rất cần "mọi người chung chí hướng…" trong tình huống mới này.

Nhóm câu hỏi số 6

Những công việc dựa theo tiến trình mới vừa được đề cập trên đây đã bắt đầu được nghiên cứu cụ thể rồi, có thể nói là đã có hướng đi rất tốt, các hạng mục thiết yếu đã cụ thể cả rồi, cách phát triển các hạng mục khác của chỉnh thể cũng đã được suy xét đến rồi, ai ai cũng có thể có cơ hội vượt lên, ai ai cũng có thể có công việc phù hợp, học viên các nơi đều có thể có được phương tiện thông tin chỉnh thể phù hợp, mọi người đều có thể dễ dàng theo dõi các diễn biến khi tham gia công việc, việc truy cập các kênh thông tin chỉ cần truy cập từ một cổng thông tin duy nhất, thuận tiện cho cả những người lớn tuổi, mọi người đã có thể phối hợp với nhau như một chỉnh thể ở một phạm vi rộng lớn (khi chúng ta có các hạng mục thiết yếu)… và các việc cũng đã rất cụ thể cả rồi… Điều quan trọng bây giờ là: Cho dù những điều Sư Phụ giảng dạy không phải ít, nhưng dựa theo tình huống hiện tại mà xét, thì chúng ta có thể thực thi những điều Sư Phụ chỉ dạy, và có thể thực thi tốt hơn nữa trên diện rộng [nếu] chúng ta biết sử dụng các phương án "phối hợp về chỉnh thể" (bao gồm công việc của các hạng mục). Điểm yêu cầu duy nhất chính là sự hợp tác nhất trí từ mọi người. Câu hỏi ở đây là: mọi người có muốn tìm hiểu các thông tin cụ thể về những gì vừa đề cập hay không, mọi người có muốn hòa mình vào tiến trình mới của chỉnh thể hay không? Sự việc trọng đại nhất của chúng ta [ở một phạm vi địa lý rộng lớn nhất] cũng là bắt đầu bằng cách đơn giản như vậy.

Rất mong mọi người tìm hiểu các thông tin và bắt tay vào việc !!!
Hợp thập.

Một số câu hỏi bổ sung cho phần thông tin bên trên

A. Ngoài các nội dung từ Pháp (đã đánh dấu tích ở bên dưới), Bạn sẽ lựa chọn nội dung nào còn lại:

"…duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp để phát huy tốt tác dụng cứu người là việc duy nhất cần nghĩ, cần làm…".
"…Quan trọng không phải ai ở vị trí nào. Đặc biệt trong tình huống này, mọi người cùng chí hướng, dĩ Pháp vi đại, tuân thủ kỷ luật tu luyện, không để tổn hại hạng mục cứu người, bước qua khó khăn mới là biểu hiện nên có của người tu luyện. Đây là uy đức. Bởi vì đây là quan mà các vị tất phải qua."

***

Đây là cơ hội để mọi người "tấn tốc đề cao trên chỉnh thể", từ đó làm tốt hơn nữa các việc [và] các hạng mục công việc, để phát huy tốt tác dụng cứu người. Vậy nên, tôi nhất trí với việc duy hộ tốt hạng mục Đại Pháp, đồng thời nhất trí với việc triển khai "phối hợp về chỉnh thể", không do dự gì nữa, vì do dự đã làm chúng ta lỡ dở rất nhiều việc, vì thời gian hữu hạn, [và] vì chúng ta còn có thể có nhiều giải pháp hơn nữa từ thực tế công việc; những giải pháp có sẵn cho dù như thế nào thì cũng có tác dụng gợi ý cho mọi người.
Tôi không hiểu các thông tin ở trên cho lắm? Nên tôi muốn xem ý kiến của mọi người ra sao rồi mới quyết định.
Tôi chỉ muốn tham gia các việc khi mà mọi người đã vào việc. Nếu mọi người chưa tiến hành công việc thì tôi cũng chưa tham gia được, bởi vì có nguyên nhân mang tính chất cá nhân.
Chỉ cần cho tôi xem "phương tiện thông tin chỉnh thể" và "các giải pháp ở đó" là như nào. Nếu những điều đó phù hợp thì tôi sẽ không do dự gì trong việc phối hợp khai triển…

***

Những câu hỏi sau đây không yêu cầu Bạn trả lời. Nhưng nếu Bạn trả lời (bằng cách đánh dấu chọn) ở mục nào đó, [thì] cũng không có yêu cầu Bạn phải trình bày về nó (ngoại trừ sự tự nguyện từ phía Bạn). Điều quan trọng thông qua nhóm câu hỏi này là chúng ta sẽ tìm ra được những người có thể đảm đương những vai trò phức tạp hơn công việc thông thường:

Bạn có nhìn ra được những khó khăn của chỉnh thể là như thế nào hay không?
Tuy rằng, hiện tại Bạn chưa thật sự nhìn ra được những khó khăn của chỉnh thể, nhưng Bạn tự tin rằng: mình là người có năng lực tìm hiểu về những khó khăn của chỉnh thể. Đồng thời Bạn tự tin rằng: mình có năng lực tìm hiểu về những giải pháp tháo gỡ những khó khăn đó, cho dù đó là điều phức tạp như thế nào.
Sau khi xem các nội dung chia sẻ ở bên trên, Bạn có nghĩ rằng chúng ta đúng là đang ở trong tình huống mới, đó là những điều Sư Phụ đã giảng trong kinh văn "Thời khắc then chốt xem nhân tâm"? Nếu câu trả lời của Bạn là: đúng, chúng ta đang ở trong tình huống mới, vậy thì Bạn hãy tích vào ô vuông của mục này.

B. Bạn có cho rằng "có vấn đề nào đó" ở phần chia sẻ thông tin bên trên hay không, xin cho biết ý kiến:

C. Nếu bây giờ triển khai "phối hợp về chỉnh thể" thì Bạn có muốn mình là một trong những "người ra mặt làm phối hợp và liên lạc" hay không, [hoặc] Bạn sẽ lựa chọn một công việc nào đó phù hợp trong việc duy hộ hạng mục Đại Pháp, [hoặc] Bạn sẽ từ từ tìm hiểu để lựa chọn một công việc phù hợp nào đó…? Xin cho biết ý kiến:

D. Bạn có suy nghĩ gì về việc chúng ta sẽ đưa ra các giải pháp đa phương diện (đa hạng mục) để "có cả một chỉnh thể", để "tấn tốc đề cao trên chỉnh thể", để "phát huy tốt tác dụng cứu người" đến hết mức có thể. Xin cho biết ý kiến:

Sau đây là ý kiến phản hồi khác từ mọi người (rất mong mọi người đọc thật kỹ các thông tin và cho ý kiến phản hồi, điều này rất quan trọng, vì phản hồi của mọi người sẽ quyết định cách chúng ta tiến hành công việc trọng đại của chỉnh thể theo hình thế mới, xin cảm ơn mọi người):

Bài chia sẻ số 3

Bài chia sẻ số 3: Một vài nội dung chia sẻ theo những suy nghĩ mang tính cá nhân về sự thành bại trong tu luyện của mỗi người và sự cần thiết của việc tấn tốc đề cao trên chỉnh thể

Bài chia sẻ

Có lẽ đã đến lúc chúng ta có thể đề cập một chút về mức độ thành bại của bản thân chúng ta trong tu luyện, [để] mọi người cùng nhau tinh tấn hơn nữa […]

Đọc thêm »

Có lẽ đã đến lúc chúng ta có thể đề cập một chút về mức độ thành bại của bản thân chúng ta trong tu luyện, [để] mọi người cùng nhau tinh tấn hơn nữa. Ở góc độ cá nhân thì tất cả đều là do mỗi người tự lựa chọn và quyết định tiến hành [đối với] các vấn đề và sự việc cụ thể trong quá trình tu luyện. Ở góc độ chỉnh thể cũng vậy, có những vấn đề và sự việc [thì] rốt cuộc chúng ta có thể sẽ nhận ra rằng: chúng ta cần phải lựa chọn và quyết định làm cho thật sớm và thật tốt, [vì] điều đó thể hiện mức độ thành bại của chỉnh thể – Đây là điều mà cá nhân tôi mong muốn chia sẻ với các bạn đồng tu trong thời kỳ hữu hạn này, đặc biệt mong muốn chia sẻ với những người luôn nghĩ cho chỉnh thể.

Xin kính chào quý đồng tu.

Tôi nhận ra rằng: các đồng tu (bao gồm cả Bạn và tôi) đều chưa thật sự phát huy được năng lực của mình một cách tốt nhất, và tình huống của rất nhiều học viên [ở các địa phương] thật rất đáng quan tâm [vì] họ thiếu thông tin ở các phương diện… (điều này chính là một vấn đề rất lớn đang thật sự tồn tại), [như thế] tiến trình chỉnh thể còn rất xa mới đạt đến được trạng thái nên có. Đó chính là điều đáng nói đến nhất.

Bởi vì chúng ta ai cũng quan tâm công việc, ai cũng muốn bản thân mình làm được nhiều việc, ai cũng muốn đề cao tầng thứ của mình hơn nữa, ai cũng muốn đạt đến tu luyện viên mãn. Nhưng có lẽ chúng ta đã không nghĩ nhiều đến yếu tố chỉnh thể, không nghĩ đến các yếu tố thúc đẩy ở phía sau, còn gọi là các yếu tố mang tính nền tảng… Tuy tôi không làm được gì nhiều, và có nhiều phương diện còn yếu kém, cũng không có năng lực ở các phương diện khác [như mọi người đang có]. Nhưng tôi có thể hỗ trợ mọi người về phương tiện thông tin chỉnh thể, nó là một phần của dự án thực thi điều Sư Phụ của chúng ta đã chỉ dạy: "phối hợp về chỉnh thể". Nếu Bạn không bỏ qua điều tôi vừa nói, vậy thì Bạn sẽ không để mất các thông tin cụ thể mang tính giải pháp, [từ đó] có thể giải quyết được những vấn đề nan giải mang tính cục diện của chỉnh thể (bao gồm cả việc phát triển các hạng mục). Chỉ cần mọi người sẵn sàng hợp tác nhất trí, vậy thì nhất định chúng ta sẽ thành công, và chúng ta sẽ nhanh chóng có được những bước tiến vượt xa hiện tại, mọi người ở các nơi đều có cơ hội vượt lên, [để] cùng nhau hoàn thành đại thệ nguyện. Xin lưu ý: người đã tìm hiểu các thông tin và hiểu ra các vấn đề, thì có lẽ sẽ cho rằng sự việc vừa được nói đến ấy là những điều có thể chấp nhận được, nhưng người chưa hiểu ra các vấn đề thì có thể sẽ có những cách nghĩ ngược lại. Tuy nhiên, đó cũng là chuyện bình thường thôi. Nhưng, là một người tu luyện đề cao, luôn biết nghĩ cho người khác, Bạn có nghĩ rằng chúng ta đang có cả trăm vấn đề cụ thể trong thực tế [mà] chúng ta cần quan tâm [và] cần nghiên cứu, [để giúp] chỉnh thể các học viên [ở địa phương], hoặc [ở các địa phương] làm tốt hơn nữa các việc, [điều đó] có thể hay không?

Ghi chú: Chỉ cần mọi người xem xong một số thông tin có sẵn trên phương tiện thông tin chỉnh thể, vậy thì mọi người sẽ hiểu được một số nội dung vừa được chia sẻ ở phần bên trên. Nếu quý đồng tu nhận được bài chia sẻ này [mà] cũng muốn tìm hiểu công việc chỉnh thể. Vậy xin hãy liên hệ với người gửi bài chia sẻ này để tiếp nhận phương tiện thông tin chỉnh thể. Và công việc của chúng ta có thể triển khai đến đâu đều là nhờ vào mọi người trên toàn chỉnh thể, bởi vì người cung cấp phương tiện thông tin chỉnh thể chỉ có thể làm công việc hữu hạn, về cơ bản chỉ có thể "chốt" ở việc cung cấp phương tiện thông tin [và] hướng dẫn mọi người sử dụng phương tiện thông tin, đồng thời còn làm các việc để thông tin chỉnh thể được thông suốt, chỉ bao nhiêu đó thôi có thể đã không còn thời gian để làm việc khác nữa. Vậy nên, để đến được thành công to lớn đều là nhờ vào mọi người.

Sau đây là ý kiến phản hồi từ mọi người (rất mong mọi người đọc thật kỹ các thông tin và cho ý kiến phản hồi, điều này rất quan trọng, vì phản hồi của mọi người sẽ quyết định cách chúng ta tiến hành công việc trọng đại của chỉnh thể theo hình thế mới, xin cảm ơn mọi người):